Bộ phim “Chúng tôi không thể trở thành người lớn” là một câu chuyện cảm động về hành trình trưởng thành đầy day dứt của một chàng trai, lấy bối cảnh từ những năm 1990 đến thập kỷ 2020, khơi gợi nỗi nhớ da diết về tình yêu đầu đời và những giấc mơ dang dở. Năm 1995, nhân vật chính lần đầu tiên gặp “cô ấy” – người con gái đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời anh. Với khát khao mãnh liệt muốn được công nhận là “bình thường” trong mắt cô, anh lao vào làm việc không ngừng nghỉ trong ngành công nghiệp video, hy vọng có thể chạm đến trái tim cô bằng sự nỗ lực chân thành nhất. Những ngày tháng ấy, anh sống hết mình, biến giấc mơ thành động lực để vượt qua mọi khó khăn, nhưng cuộc sống lại không như mong đợi. Đến năm 1999, trái với lời tiên tri bi quan của Nostradamus về ngày tận thế, thế giới vẫn tiếp tục, song “cô ấy” – nguồn động viên duy nhất trong tim anh – đột ngột ra đi mà không một lời từ biệt, để lại khoảng trống mênh mông trong lòng anh. Hai thập kỷ sau, vào năm 2020, người đàn ông 46 tuổi nay đã hòa nhập hài hòa với xã hội, bất ngờ bị cuốn vào dòng hồi ức khi một cuộc hội ngộ đầy cảm xúc diễn ra. Những ký ức về “sau đó” – thời điểm anh từng nghĩ sẽ không bao giờ quay lại – ùa về, khiến anh đối mặt với câu hỏi lớn lao: Liệu chúng ta có thực sự trở thành người lớn, hay chỉ là những đứa trẻ mãi mãi kẹt trong quá khứ? Với diễn xuất tinh tế và hình ảnh gợi cảm xúc sâu lắng, bộ phim không chỉ khắc họa hành trình cá nhân mà còn phản ánh những thay đổi của xã hội Nhật Bản qua các thập kỷ. Nếu bạn đang tìm kiếm một tác phẩm điện ảnh chạm đến trái tim, khám phá chủ đề tình yêu, sự mất mát và sự trưởng thành muộn màng, “Chúng tôi không thể trở thành người lớn” chắc chắn sẽ là lựa chọn hoàn hảo, mang đến những phút giây suy tư và xúc động khó quên.