Hòa mình vào không gian nhẹ nhàng ấy, bộ phim “Câu Chuyện Tokyo” của đạo diễn kỳ tài Yasujiro Ozu như một bài thơ về sự trôi qua của thời gian và những mâu thuẫn nơi gia đình. Trải nghiệm ấy không mang đến những thước phim phanh phui những bí mật hay những bất ngờ kịch tính mà ngược lại, nó lắng đọng sâu trong tâm hồn người xem qua những khung hình nhân văn tĩnh lặng. Bộ phim xoay quanh câu chuyện của một cặp vợ chồng già, đến Tokyo thăm con gái và gia đình họ, mong muốn được chăm sóc và chiều chuộng. Thế nhưng, trong xu thế cuộc sống hiện đại, bận rộn với công việc và những mối quan hệ mới, con cái dường như không dành quá nhiều thời gian cho cha mẹ, đẩy cụ thể lên nỗi cô đơn và sự hụt hẫng.
Thông qua những cảnh quay tưởng chừng đơn giản, Yasujiro Ozu đã khắc họa thật tinh tế những rung cảm sâu sắc của nhân vật. Ngọn lửa hờn tủi, sự hoài nghi, rồi cũng có chút trách móc, xen lẫn lòng thương cảm của người cha và người mẹ. Cuộc sống của các thế hệ bộc lộ những cách suy nghĩ, lối sống khác biệt, tạo nên những xung đột thật nhẹ nhàng nhưng cũng rất chân thực.
“Câu Chuyện Tokyo” được ưa chuộng và tôn vinh là một trong những bộ phim xuất sắc nhất của điện ảnh thế giới, nhờ vẽ lên những chân trắc về mặt nhân tâm của con người qua sự biến đổi của thời gian. Phác họa cuộc sống gia đình Nhật Bản điển hình, bộ phim như một lời nhắc nhở về đạo lý gia đình, về tình yêu thương, sự chia sẻ và sự thấu hiểu giữa thế hệ.